Nương Nương Rất Khí Phách Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh - An Thuần Nguyệt ~ Chương 94 We don’t believe in rheumatism and true love until after the first attack. Marie E. Eschenbach
Truyện Nương Nương Rất Khí Phách Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh của tác giả An Thuần Nguyệt là truyện xuyên không tử hiện đại tới cổ đại. Nàng là nữ đại minh tinh đang rất nổi tiếng ở thời hiện đại nhưng vì vô tình biết được bí mật của dòng họ mà
Nương Nương Rất Khí Phách Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh - An Thuần Nguyệt ~ Chương 47 Think of all the beauty still left around you and be happy. Anne Frank, Diary of a Young Girl, 1952
Hạ Vân Hi cầm thùng nước, cùng bọn thị vệ càng đổ nước vào lửa càng lớn. Tức chết người, nàng vốn định cho hắc điếm chút dạy dỗ nho nhỏ, ném tất cả vây cá giả, ai ngờ lại không cẩn thận đẩy ngã lò lửa, tạo ra hỏa hoạn lớn thế này. Tiêu Dật Phong đi
Nói tới đây hoàng hậu đã nghẹn ngào, lệ dâng đầy mắt. “Nương nương, xin nén bi thương!”. Hạ Vân Hi luống cuống tay chân đưa cho nàng, luôn miệng an ủi. Hoàng hậu nhẹ lau lệ, hít mũi một cái, vẻ mặt vẫn bi thương như cũ: “Vân Hi, con đã biết ta vì cái gì không cho
Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh audio, Mới Cập Nhật: Chương 0140 Hôn lễ đại kết cục, Thể loại: Xuyên không, hài, nữ chính phúc hắc, nam chính lạnh lùng, HE,Nàng vốn là minh tinh được chú ý nhất trong Làng Giải Trí, nhưng bởi vì vòng xuyến gia truyền, khiến nàng xuyên
SY5i3. Thể loại Trọng sinh, Sủng vănTên Editor + Tiểu Mê MêSố Chương 185 fullGiang Diệu chính là vị công chúa nhỏ của phủ Trấn quốc công dương thịnh âm suy. Trong tam phòng chỉ có một mình Giang Diệu là nữ, trên nàng có 7 đường huynh và 3 vị ca ca nhỏ ý muốn của nàng chính là mệnh lệnh, ai bắt nạt nàng chính là tự rước lấy xui khi lớn lên, tiểu cô nương phấn điêu ngọc mài đãbị Tuyên Vương Lục Lưu "bắt" về nhà Vương giết người không chớp mắt, quyền khuynh thiên hạ. Vì thế nên Giang Diệu cảm thấy mình gả cho hắn có thể tự do làm chuyện chính Bề ngoài tiểu bạch thỏ, nội tâm phúc hắc, tuyệt đối không để bản thân uất ứcNam Chính Đối v luônới nữ chính chỉ có "Sủng, Sủng, Sủng" *thông tin vỉ hè* nghe nói là bị cuồng nữ9Trích đoạn"Tuyên Vương Sinh 1 đứa nhỏ, bổn vương sẽ cõng nàng điGiang Diệu Vậy sinh 2 đứa ta có thể cưỡi cổ chàng sao???"Nhân vật Chính Lục Lưu xxx Giang Diệu
Lời này vừa nói ra, Tiêu Dật Phong sững sờ, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ mặt bình thản như Dật Hiên âm thầm đắc ý, khóe môi không khỏi thoáng hiện một tia cười nhạt. Các chúng thần khác mặc dù bất mãn hoàng thượng bao che Hạ Vân Hi, nhưng thấy hắn xử lí như vậy, cũng công bằng nên yên lặng đồng ý!"Hoàng thượng, Đông cung không thể để trống, kính xin hoàng thượng sớm chọn người thỏa đáng!" Hàn Thượng Thư đề nghị một lần nữa."Khanh gia không cần lo lắng, trẫm tự có định đoạt!" Chu Minh đế liếc nhìn mọi người, nghiêm túc tuyên bố "Từ giờ trở đi, trẫm sẽ không lập hoàng thái tử nữa, về phần người được chọn kế thừa đế vị, trẫm sẽ cân nhắc sau, rồi lập di chiếu nói rõ, bãi triều!"Nụ cười bên môi Tiêu Dật Hiên cứng đờ, lông mày thanh tú nhíu lại.————-Hoa Dương cung"Con nói cái gì? Hoàng thượng phế truất ngôi thái tử của con?" Hoàng hậu bỗng chốc lên tiếng, nhìn nhi tử ngạc nhiên hoảng hốt mặt Hạ Vân Hi cũng khiếp sợ đứng đó, hồi lâu không nói ra lời. Làm sao có thể? Không phải Hoàng thượng biết nàng bị oan sao? Tại sao còn định đoạt như vậy?Tiêu Dật Phong lại như không có việc gì, lạnh nhạt nói "Phụ hoàng định đoạt trước mặt mọi người như vậy mới có thể ngăn chặn miệng lưỡi xì xào của người khác.""Cái gì mà ngăn chặn miệng lưỡi kẻ khác? Chuyện này căn bản không liên quan đến các con? Hoàng thượng hồ đồ rồi sao?" Hoàng hậu càng tức, mắt tóe lửa giận."Đúng vậy, cho dù có tội cũng nên để ta gánh chịu, làm sao có thể giáng tội chàng?" Hạ Vân Hi lo lắng vội nói."Mọi người đừng khẩn trương, con tin phụ hoàng làm việc tự có chừng mực!" Mặc dù Tiêu Dật Phong cũng khó hiểu, nhưng hắn tin tưởng phụ thân, ông ấy làm vậy tất có lý của hậu giận dữ nghiêm mặt đi tới đi lui, tức giận nói "Không được, ta muốn đi hỏi hoàng thượng làm vậy là ý gì?" Nói xong, không kịp chờ đợi xông ra Vân Hi vẫn nghi ngờ. "Dật Phong, tại sao hoàng thượng ông ấy phải làm như vậy? Thật sự là bởi vì chứng cớ của Tấn thân vương sao?"Tiêu Dật Phong kéo nàng qua, ngồi lên tràng tháp, mỉm cười nói "Đừng quá lo lắng, phụ hoàng tin tưởng chúng ta, về phần tại sao ông ấy muốn làm như vậy? Ta nghĩ sẽ biết ngay thôi!""Sao chàng không khẩn trương? Hiện tại chàng không còn là thái tử nữa?" Hạ Vân Hi kỳ quái nhìn hắn, thật là hoàng đế không vội thái giám vội!"Thật ra thì đối với ta mà nói có làm thái tử hay không, tuyệt không quan trọng!" Tiêu Dật Phong không để ý lắc đầu. "Bây giờ cũng rất tốt, không có chức vụ cả người nhẹ nhõm, làm một hoàng tử bình thường, nhàn rỗi yên tĩnh, cũng ung dung.""Dật Phong, mặc dù ta cũng không muốn chàng làm thái tử, nhưng bị phế một cách không giải thích được như vậy, ta cũng bất bình vì chàng!" Hạ Vân Hi tựa vào ngực hắn, bất mãn nói."Tại sao không muốn ta làm thái tử?" Lúc này đến phiên hắn không ngươi của nàng xoay tròn, cái miệng nhỏ nhắn cong lên."Hoàng đế đều có tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần, nếu như chàng là thái tử, sau này làm hoàng đế nhất định cũng như vậy, nghĩ đến tình cảnh đó, ta liền. ....." Bĩu môi, không nói thêm gì giọng nói ăn dấm chua của nàng, Tiêu Dật Phong không nhịn được bật cười, trìu mến nhìn nàng, chế nhạo nói "Làm sao có thể, ta có một mình nàng đã đủ nhức đầu, nhiều hơn nữa làm sao chịu được?""Được, rốt cuộc chàng cũng nói thật lòng rồi, thì ra là không phải yêu ta, mà là nhìn thấy ta thì nhức đầu!" Hạ Vân Hi không vui, thở phì phò đẩy hắn ra đứng lên."Ta đùa thôi, ta rất yêu nàng, đừng nóng giận!" Tiêu Dật Phong vội vàng ôm lấy nàng khuyên nhủ, với nữ nhân hắn cưng chiều ngất trời này thật sự hắn không có biện xem, hắn lại phải hạ mình cầu xin nàng. Cho nên nữ nhân thật sự không nên cưng chiều, hiện tại hắn phải nếm quả đắng, aiii!"Được rồi, tha thứ cho chàng một lần này, lần sau không được như vậy nữa!" Hạ Vân Hi đắc ý, môi anh đào khẽ cười.“Vi phu tuân lệnh!" Tiêu Dật Phong vừa bực mình vừa buồn cười."Ha ha..... ."Hai người cười cười nhốn nháo, không khí ngọt ngào vẫn kéo dài, đã sớm ném những thứ không vui kia ra sau đầu.————-Phủ Tấn thân Dật Hiên cùng Tiêu Tín Hải, Tiêu Tín Duy, ba người tụ họp tại phòng nghị sự, suy đoán ý tứ của Hoàng thượng."Các ngươi đoán phụ hoàng sẽ truyền ngôi cho ai?" Tiêu Tín Duy mở Dật Hiên nghiêm mặt, mắt phượng híp lại. "Vậy phải đợi đến khi phụ hoàng thoái vị mới biết, người đã nói rồi, sẽ không chọn thái tử nữa.""Thiệt là, chúng ta thân là hoàng tử, cũng không thể biết sao, thật không rõ phụ hoàng đang giở trò quỷ gì?" Tiêu Tín Hải bất mãn nói."Đúng, trước kia biết kẻ địch là người nào còn dễ đối phó! Hiện tại ngay cả một chút tin tức cũng không có, sợ rằng người khác làm hoàng đế chúng ta vẫn chưa hay biết gì!" Tiêu Tín Duy nóng nảy, nếu nhị ca không được làm hoàng đế, vậy sau này hắn còn có địa vị sao?Ngoài mặt Tiêu Dật Hiên bình tĩnh nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng. Mặc dù biết trừ Tiêu Dật Phong, mình là người có hy vọng được thừa kế ngôi vị hoàng đế nhất, nhưng vẫn còn Tiêu Dật Dương, địa vị của hắn cũng không kém với mình, hơn nữa rất được dân chúng ủng hộ, chỉ sợ phụ hoàng cũng phải suy tính được, hắn nhất định không thể để cho chuyện như vậy xảy ra, ngôi vị hoàng đế chỉ có thể là của hắn!Tiêu Dật Hiên nắm chặt tay, mắt phượng nửa khép lộ ra tia lạnh lẽo sắc trong lúc đó, Dung phi biết được Đông cung lập lại, mừng đến mặt mày hớn hở, cuống quít kéo nhi tử Tiêu Dật Dương cùng đi đến Phật Đường dâng hương cầu Dật Dương đứng ở sau lưng nàng, vẻ mặt bất đắc dĩ. "Mẫu phi, người có lời gì thì nói mau đi, nhi thần còn có chuyện quan trọng phải làm!"Thật lâu sau Dung phi mới lạy lễ xong, sửa sang quần áo một chút, từ từ đứng lên nói "Gấp cái gì, chuyện của con quan trọng bao nhiêu, bì kịp được với chuyện quan trọng ta nói với con sao!""Vậy người nói đi!" Tiêu Dật Dương thở dài."Dương nhi, con nghe mẫu phi nói, hiện tại thái tử bị phế, cơ hội tốt của con tới rồi!" Dung phi nghiêm túc nhìn Dật Dương ngẩn ra. "Ý của người là......""Còn không hiểu sao? Chính là muốn con tích cực một chút, làm phụ hoàng con vui vẻ nhiều hơn, như vậy con mới có cơ hội làm hoàng đế!" Dung phi dứt khoát nói rõ."Mẫu phi, coi như đại ca không phải thái tử, còn có nhị ca nữa, làm sao có thể đến phiên con?" Tiêu Dật Dương cười cười, hắn cũng không có ý nghĩ lớn như phi lại cực kỳ nghiêm túc nói "Đó cũng không quan trọng hơn, hoàng thượng coi trọng nhất chính là năng lực, mà không phải là bối phận, con là hiệp hoàng hoàng tử nhưng đi làm đại hiệp giang hồ ý ^^ người người kính ngưỡng, có cái gọi là được dân tâm được thiên hạ, Tiêu Dật Hiên đó so với con còn kém xa!"
Tác giả An Thuần Nguyệt Covert ngocquynh520 Edit Singer Thanh Liên Người giúp đỡ trong những ngày đau khổ tiểu tâm tâm, sulli, vyyen9x Thể loại Xuyên không, hài, nữ chính phúc hắc, nam chính lạnh lùng, HE Tình trạng hoàn – 140 chương Nguồn Giới thiệu Nàng vốn là minh tinh được chú ý nhất trong Làng Giải Trí, nhưng bởi vì vòng xuyến gia truyền, khiến nàng xuyên qua đến một nơi không biết triều đại gì, còn nhất kiến chung tình với hoàng thái tử lạnh lùng, cũng triển khai theo đuổi nhiệt liệt. . . . . . Vừa thấy mặt, theo thói quen quấn lên cánh tay của hắn.”Thân ái, người ta rất nhớ chàng nha, có câu nói một ngày không gặp như cách ba thu, nhưng người ta giống như cách ba nghìn năm lận, lâu như vậy đó.” “Đáng chết, ngươi buông ta ra!” Một tên nam nhân từ trước đến giờ khuôn mặt lạnh lùng tuấn mỹ, bởi vì nàng vô lễ gảy nhẹ cử động mà biến sắc thoáng hồng. “Thân ái, đừng nóng giận nha, mặc dù vẻ mặt khi tức giận của chàng cũng mê chết người. . . . . .” Một nữ không ngừng cố gắng quấn lên, cặp mắt cái mộ sáng lên. “Câm miệng, không cho phép gọi ta như vậy .” Một tên nam nhân mặt nạ sương lạnh gầm nhẹ. “Tiểu thân ái . . . . . .” Vậy thì đổi cái này đi, “. . . . . .” Mục lục Chương 1 – 4 Chương 5 – 6 Chương 7 – 9 Chương 10 – 11 Chương 12 – 13 Chương 14 – 16 Chương 17 – 18 Chương 19 – 20 Chương 21 – 24 Chương 25 – 29 Chương 30 – 32 Chương 33 – 36 Chương 37 – 39 Chương 40 – 43 Chương 44 – 45 Chương 46 – 48 Chương 49 – 51 Chương 52 – 54 Chương 55 – 57 Chương 58 – 61 Chương 62 – 66 Chương 67 – 71 Chương 72 – 76 Chương 77 – 80 Chương 81 – 83 Chương 84 – 86 Chương 87 – 89 Chương 90 Chương 91 – 93 Chương 94 – 95 Chương 96 – 98 Chương 99 – 100 Chương 101 – 103 Chương 104 – 108 Chương 109 – 111 Chương 112 – 114 Chương 115 – 120 Chương 121 – 122 Chương 123 – 127 Chương 128 – 132 Chương 133 – 136 Chương 137 – 140 p/s đã lược bỏ 1 số comment trên diễn đàn, mọi người cứ click vào link tương ứng để đọc cho thuận tiện 😀
Thể loại Nam cường nữ cường, không ngược, không có sai lầm, cưng chiều lẫn chương 95 chươngEditor White Silk-HazyeNàng, có khuôn mặt giống như ma quỷ, trái tim còn độc hơn cả loài bò cạp, là nữ nhân quần là áo lượt đầu tiên của Vương triều Thiên bề ngoài giống như trích tiên, khí chất giống như U Lan, là mỹ nam tử tài hoa nhất Vương triều Thiên là đích nữ của Tướng phủ, năm tuổi ở trên đường đùa giỡn mỹ nam con nhà lành, bảy tuổi đã chơi đùa khắp kinh thành, mười tuổi..... Mười sáu tuổi không có người nào hỏi thăm, ở trong khuê phong chờ được gả là Đông cung Thái tử, bảy tuổi đã có năng lực vì đất nước mà bày mưu, mười tuổi lâm triều nghe báo cáo, mười hai tuổi.... Hai mươi tuổi vẫn cô đơn một mình, phủ Thái tử không có một mỹ nhân đạo thánh chỉ ban xuống, thiên hạ sáng sủa hẳn lên. Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết Đích nữ của Tướng phủ, tài đức vẹn toàn, nay tứ hôn cho Thái tử, phong làm Thái tử phi, mấy ngày tới sẽ thành hôn. Khâm nữ của Tướng phủ, quả thật là "tài đức" vẹn toàn. "Đức" ăn được, chơi được, lừa gạt được. "Tài" yêu tiền, thích vơ vét của cải, tham thánh chỉ tứ hôn, làm cho hai người cực phẩm đồng thời xuất hiện cùng lúc. Dần dần, mọi người mới biết, hóa ra, nàng đúng là như vậy....Đoạn nói chuyện ngắn đặc sắc thứ nhất[ Thái tử trích tiên ] Thủy Nguyệt Hoa lười biếng nói Ái phi, mọi thứ của Bổn cung là của nàng, bạc dĩ nhiên cũng là của Liên Nhược lập tức mừng rỡ Bạc để lại, thái tử điện hạ ngài có thể rời khỏi Nguyệt Hoa ủy khuất Ái phi, chẳng lẽ ở trong mắt của nàng Bổn cung còn không bằng đống bạc đó sao?Vân Liên Nhược nhíu mày, trả lời ở trong mắt và trong lòng của ta, bạc vĩnh viễn xếp thứ Nguyệt Hoa mừng thầm, trong lòng vô hạn YY Vậy thứ nhất là gì vậy?Vân Liên Nhược miễn phí liếc mắt xem thường một cái Thứ nhất, dĩ nhiên là vàng Nguyệt Hoa sắc mặt đen thui .....Vân Liên Nhược.....[ Vương gia kiêu ngạo ] Thủy Thiên Ngạo bá đạo Nữ nhân, rời khỏi Thủy Nguyệt Hoa Liên Nhược chớp mắt vô tội nói Cái gì?Thủy Thiên Ngạo bộ dáng dĩ nhiên Làm trắc phi của Bổn Liên Nhược sửng sốt, lại cười mị hoặc Không quan Thiên Ngạo giận Đừng có không biết điều như Liên Nhược Vuốt vuốt bàn tay Bổn tiểu thư cũng không biết cái biết điều là cái gì.[ Vương tử nước khác ] Gia Luật Phong thâm tình Nhược Nhi, nàng đi theo Bổn vương đến Nam Di đi, làm Vương tử phi của Liên Nhượ mặt không biểu tình, điên cuồng đánh cho hắn một trận Bổn tiểu thư không có Luật Phong che mặt Đánh người là không nên đánh vào mặt Liên Nhược nhếch môi cười Người ta đánh không phải người nha......[ Trang chủ tiêu sái ] Giang Thủy Hàn phe phẩy quạt hoa đào Nhược Nhược, ta là thiên hạ đệ nhất trang có rất nhiều của cải, có muốn đếm một chút hay không?Vân Liên Nhược rối rắm một phen, quyết đoán cự tuyệt Không Thủy Hàn nhíu mày hỏi Vì sao?Vân Liên Nhược xua tay Có người để cho ta vào quốc khố đếm rồi.
Tiêu Dật Hiên lười biếng dựa vào thành ghế, bưng trà thơm trên bàn khẽ nhấp một ngụm, nói “Lục đệ, Thất đệ, các ngươi còn nhớ rõ Hạ Dịch Ly chứ?”Thì ra hai tên thanh niên tướng mạo tuấn tú này, chính là đương lệnh Lục hoàng tử Tiêu Tín Duy cùng Thất hoàng tử Tiêu Tín Hải. Bọn họ luôn vô cùng sùng kính nhị ca Tiêu Dật Hiên, hắn nói gì nghe nấy, thậm chí còn trung thành hơn phụ mẫu thân với các huynh đệ khác thì không như thế, bọn họ luôn tỏ ra xa cách khó gần.“Dĩ nhiên nhớ, không phải là hộ quốc Thiên nữ sao?” Tiêu Tín Duy gật đầu một cái, sau đó như nhớ đến cái gì “A, chẳng lẽ cũng vì nàng giống Thiên nữ nên phụ hoàng mới khác thường vậy sao?”Tiêu Dật Hiên lạnh nhạt nói “Có thể nói là như vậy!”“Nhưng đệ cảm thấy chuyện không đơn giản vậy đâu?” Tiêu Tín Hải lại đưa ra cái nhìn bất đồng. Hắn thấy vẻ mặt của phụ hoàng nhìn nữ nhân kia, là lạ, căn bản không giống như đang nhìn thần Dật Hiên không tiếp lời, chỉ thâm ý cười cười. Dĩ nhiên không đơn giản như vậy, hắn đã sớm biết, phụ hoàng có quan hệ không tầm thường với Hộ quốc Thiên Nữ, chỉ là bọn họ cũng che giấu rất kỹ, người khác căn bản không biết, chỉ sợ cũng ngay cả hoàng hậu cũng chẳng hay biết giờ có người giống Thiên nữ như đúc, sợ rằng lòng phụ hoàng như tro tàn cháy lại rồi, lấy hiểu biết của hắn với phụ hoàng, tất nhiên sẽ không bỏ qua nữ nhân này. Càng thú vị hơn là, nữ nhân Hạ Vân Hi đó có vẻ rất thích Tiêu Dật Phong, vì hắn mà không tiếc đắc tội Thập công chúa. Ha ha, cứ theo đà này, nữ nhân kia nói không chừng sẽ là mồi lửa châm ngòi mối quan hệ giũa phụ hoàng cùng Tiêu Dật Phong, chỉ cần có người chịu đốt lửa...... Mắt phượng nguy hiểm nheo lại, vẽ ra một nụ cười quỷ dị, chuyện thật đúng là đáng kỳ vọng!Thấy ánh mắt nhị ca như vậy, Tiêu Tín Duy cùng Tiêu Tín Hải đều không hẹn mà cùng nhíu mày, nhị ca chỉ khi nghĩ đến mưu kế gì mới có vẻ mặt đó, chẳng lẽ nhị ca đã nghĩ ra gì rồi?“Nhị ca, thế nào?”Tiêu Dật Hiên cho bọn hắn một nụ cười ý vị sâu xa.“Kế hoạch của chúng ta có trợ thủ rồi, ngoan ngoãn chờ xem cuộc vui thôi.” Lần này, hắn nhất định phải thành công!——————————–Hạ Vân Hi không biết mình đã làm dấy lên bao nhiêu phong ba, chỉ biết là nàng hiện tại vô cùng, vô cùng tức giận, tức giận Thập công chúa Thác Bát Nghiên kia.“Thật là buồn cười, ta chưa bao giờ gặp qua một nữ nhân tự đại, cao ngạo, tự cho là đúng như nàng ta. Làm ơn, chỉ là một công chúa nho nhỏ mà thôi, có gì uy phong, chảnh chọe! Ở trước mặt hoàng thượng cũng không biết thu lại, còn lớn tiếng nói nàng quên chính mình cũng thật là, thấy ta thì mắt mọc trên đỉnh đầu, chậc, tỏ vẻ cái gì, còn không phải là bại tướng dưới tay ta sao? Lại còn dám khiêu chiến với ta? Ta xxx, đúng là đồ miệng mồm không đồng nhất......!” Hạ Vân Hi tức giận đằng đằng vung tay múa chân, giận đến đỉnh đầu bốc thái giám nghe nàng mắng xong mới chen miệng hỏi “Hạ cô nương, miệng không đồng nhất’ là có ý gì?”“Phi!...... Ý này đó!” Hạ Vân Hi vô cùng dùng sức từ răng nặn ra cái chữ phi’ đó.“A!” Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, lại nói “Hạ cô nương, chúng ta ủng hộ người đấu thắng Thập công chúa đó, để cho nàng thân bại danh liệt quay về Nam Ảnh quốc đi.”“Không sai không sai, thái tử là của Hạ cô nương, ai cũng không thể giành!”“Chúng ta cổ vũ cho Hạ cô nương, cố gắng lên......”Hạ Vân Hi nghe chúng thái giám nói như vậy, cực kỳ hài lòng, tức giận cũng tiêu không ít “Yên tâm, ta tuyệt không để Dật Phong có cơ hội đi hòa thân, mọi người cứ tin tưởng ta!”“Không đi hòa thân, không đi hòa thân......” Mọi người lên tiếng cỗ vũ, thật ra thì căn bản không biết hòa thân là cái gì, chỉ là Hạ cô nương nói thế, vậy thì nhất định là không tốt Tâm Tâm cùng Thanh Thanh bất đắc dĩ liếc mắt nhìn nhau, lắc đầu thở nói, bên ngoài thái giám hô một tiếng “Hoàng hậu giá lâm”, mọi người lập tức an tĩnh lại, quỳ xuống hành lễ.“Hoàng hậu nương nương cát tường! Thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”“Các ngươi lui ra đi, bổn cung có lời muốn nói cùng Vân Hi.” Hoàng hậu phất tay, bọn thái giám nhanh chóng lui ra Tâm Tâm cùng Thanh Thanh hành lễ lui ra.“Vân Hi, ngồi đi!” Hoàng hậu kéo tay nàng, hai người đi vào phòng ngủ, ngồi xuống sập dài trong phòng.“Hoàng hậu nương nương, người vì chuyện ngày hôm nay tới trách con sao?” Nhìn hoàng hậu nghiêm túc như thế, Hạ Vân Hi có chút bất biết hoàng hậu từng dặn dò, nàng không được xuất hiện trước mặt người trong hoàng cung, nhưng hôm nay nàng chẳng công khai lộ diện, còn cãi vã với Nam Ảnh quốc Thập công chúa, hoàng hậu nhất định rất tức giận!Nhưng nàng làm sao có thể trơ mắt nhìn Dật Phong bị người khác cướp đi mà không ngăn cản đây?Hoàng hậu chỉ biết hết than lại thở, ngưng mắt nhìn nàng, dịu dàng nói “Vân Hi, con không phải khẩn trương, bổn cung không trách con!”“Thật sao?” Hạ Vân Hi lúc này mới mỉm cười nhẹ hoàng hậu vẫn không cười, thần sắc nặng nề như cũ. Trầm mặc hồi lâu, nàng đột nhiên nói “Vân Hi, con biết chuyện hộ quốc Thiên nữ không?”Hạ Vân Hi sững sờ một chút mới phản ứng được, gật đầu một cái “Biết một chút, nàng là thượng sư của bổn quốc , người mang dị năng, biết quá khứ tương lai, nhưng lại bất hạnh......” Nàng không nói thêm nữa, sợ làm hoàng hậu thương tâm.“Con làm sao biết?” Hoàng hậu hết sức kinh ngạc, mình vẫn chưa từng nói với nàng mà.“Quận Vương phi nói cho con biết, người còn nói con giống Thiên nữ đến chín phần......” Hạ Vân Hi đem chuyện mình đến làm khách ở Bình Nam Quận Vương phủ nói hậu nghe xong than thở không dứt, thật lâu mới nói “Dịch Ly là người rất đặc biệt, trong lòng nàng, vĩnh viễn chỉ có người khác mà không có mình. Nàng thông minh cơ trí, học rộng tài cao, hơn nữa trời sinh dị năng mà lại xinh đẹp, được xem là thần thoại nước ta...... Nhưng ta không nghĩ tới, điều này ngược lại sẽ hại nàng......”Nói tới đây hoàng hậu đã nghẹn ngào, lệ dâng đầy mắt.“Nương nương, xin nén bi thương!” Hạ Vân Hi luống cuống tay chân đưa cho nàng, luôn miệng an hậu nhẹ lau lệ, hít mũi một cái, vẻ mặt vẫn bi thương như cũ “Vân Hi, con đã biết ta vì cái gì không cho con xuất hiện ở trước mặt người của hoàng cung rồi. Bởi vì ta sợ, con sẽ giống như Dịch Ly, bước lên con đường vạn kiếp bất phục*.”*không thể quay đầuHạ Vân Hi mơ hồ, không hiểu hỏi “Nương nương, con không hiểu, ý của người là…”Hoàng hậu giương mắt, nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng, còn có cặp tử nhãn tràn đầy linh khí kia, lần nữa rầu rỉ thở dài nói “Con rất giống Dịch Ly, trong cung bởi vì con xuất hiện đã nghị luận ầm ĩ, suy đoán các loại đều có, ngộ nhỡ truyền ra ngoài, chỉ sợ con về sau sẽ rất khó yên ổn.”
chỉ cưng chiều thái tử phi bướng bỉnh