Kỳ họp chuyên đề HĐND huyện Diên Khánh khóa XVII, nhiệm kỳ 2021-2026. Kỳ họp chuyên đề Hội đồng nhân dân huyện Diên Khánh, nhiệm kỳ 2021-2026. Tổ chức Lễ phát động tháng hành động vì trẻ em huyện Diên Khánh năm 2021. UBND huyện Diên Khánh: Triển khai Chương trình bơi an toàn, phòng, chống đuối nước trẻ em năm 2021 trên địa bàn huyện Lãi suất ngân hàng Agribank tăng tại nhiều kỳ hạn trong tháng 7/2022 Bước sang tháng 7, lãi suất ngân hàng Agribank dành cho khách hàng cá nhân ghi nhận mức cao nhất là 5,6%/năm, áp dụng cho tiền gửi có kỳ hạn từ 12 tháng đến 24 tháng, lĩnh lãi cuối kỳ. Tài chính -14:30 | 01/07/2022 Agribank là ngân hàng gì? Ngày 11/7, Uỷ ban nhân dân tỉnh ban hành Công văn số 829/UBND - VX Ban hành nguyên tắc trình duyệt kết quả rà soát, điều chỉnh, bổ sung danh mục đầu tư thuộc đề án 30a tại các huyện nghèo trên địa bàn tỉnh. Đ/c Vương Văn Thành- Phó chủ tịch UBND tỉnh chủ trì họp chỉ đạo ban hành nguyên tắc trình duyệt kết play-f3. play-f3. Công ty Cổ phần VNG Địa chỉ trụ sở: Z06, Đường 13, phường Tân Thuận Đông, Quận 7, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam. Quyết định phê duyệt nội dung kịch bản trò chơi điện tử G1 trên mạng số: 1371/QĐ-BTTTT. do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 11/08/2020. Chúng tôi cam kết lãi suất vượt trội so với lãi suất ngân hàng. Lợi nhuận. Thời gian. Thanh toán. 9.90%/năm. linh hoạt 2 - 9.90%/năm: Cuối kỳ: An toàn, lợi suất tốt: VNTOP 10: 3 tháng: 25%/năm: Linh hoạt: Tích lũy, tăng trưởng bền vững: VNTOP 20: 1 tháng: 30%/năm: Cho thuê máy chủ ảo VPS tại Việt Nam tốc độ cao. Hỗ trợ dùng thử dịch vụ, tặng kèm DirectAdmin và nhiều ưu đãi giảm giá. Thuê ngay hôm nay! eYCTd. Ngoài việc bảo kê tội phạm, Năm Cam còn đủ uy để đóng vai “người thương thuyết” hóa giải hầu hết những mối ân oán giang hồ Sài Gòn. Thu nạp “chiến tướng” Dưới trướng của Năm Cam, ngoài hàng loạt những tên tuổi có “số má” như Lý “đôi” – tay kỳ bẻo hết sức quan trọng và lợi hại đã tham mưu cho Năm Cam tổ chức lại những sòng bạc di động và lôi kéo con bạc về chơi ở sòng đông nườm nượp. Gia nhập hàng ngũ tâm phúc của Năm Cam còn có Sáu “nhà”, Thảo “ma”, Ba Mạnh, Thành “đôla”, Thọ “Đại uý” cháu gọi Năm Cam bằng cậu ruột, Mười “đen”. Còn phải kể đến những tên giang hồ cộm cán như Luông “điếc”, Thành Chân, kế đến là Tuấn “tăng” gốc Hà Nội, chuyên tổ chức sòng xóc đĩa. Cuối cùng là Cường “híp”, có đại bản doanh là quán karaoke ôm trên đường Võ Văn Tần, được xem là ghê gớm nhất. Luông “điếc” được Năm Cam biết tiếng là trung thành và lỳ lợm từ hồi còn làm cai sòng cho Huỳnh Tỳ một trong 4 gã du đảng nổi tiếng thời Đại Cathay. Cưu mang gã giang hồ thất thế nhưng có máu liều mạng này, Năm Cam nhẩm tính đến việc dùng Luông “điếc” vào cuộc thanh toán mà theo y, chỉ có Luông mới đủ gan dạ, có nhiều điều lợi. Để Luông có thể sống một cách tạm gọi là “cơm no bò cưỡi” nhưng không thể trở thành giàu có để luôn lệ thuộc vào mình, Năm Cam cung cấp mọi yêu cầu của tên đàn em “điếc lác” này trong chừng mực còn kiểm soát được. Luông gá nghĩa với nữ quái Hà “trề” – một người xuất thân từ gia đình tử tế nhưng lại không có chút đàng hoàng nào. Những đòi hỏi quá quắt của cô vợ xinh xắn, trẻ trung làm Luông ngày càng lún sâu vào vòng kiềm tỏa của Năm Cam. Một chiến tướng khác của Năm Cam khiến giang hồ từ Nam ra Bắc đều nể phục đó chính là Thành Chân. Thành Chân tên thật là Ngô Chí Thành, gã thích đọc tiểu thuyết “Bỉ vỏ” của nhà văn Nguyên Hồng, rất thích tính cách tên tướng cướp ở bến Bính ngày xưa. Chính vì thế gã học được cái lẽ quân tử như thời “Lương Sơn Bạc”, đó là không cậy thế hiếp đáp kẻ yếu, người lành mà ngược lại còn sẵn sàng giúp họ khi họ bị kẻ khác hà hiếp, cướp bóc… Với người thường không có liên quan, họ nghĩ Thành là người lạnh lùng nhưng có tâm. Thành chân có bản lĩnh, khôn ngoan, mọi va chạm đều muốn giải quyết bằng đối thoại, không đạt kết quả khi đó huyết chiến thì Thành luôn là kẻ nắm phần thắng trong tay vì y biết tiên liệu, sắp xếp và đặc biệt là hiểu đối thủ. Năm Cam lớn lên từ sòng bạc rồi cũng chính sòng bạc đã mang lại cho Năm Cam rất nhiều tiền bạc, thế lực. Những ai đã nhận được đồng tiền của Năm Cam buông ra sẽ phải bị trả giá đắt nếu không trói chặt đời mình vào sự sai khiến của ông ta như một kẻ “ăn cơm chúa phải múa tối ngày”. Những tên giang hồ đang hành nghề gặp trắc trở, bị truy nã cùng đường đều đến xin “cậu Năm”, che chở. Hàng loạt đám đàn em lân cận của Năm Cam mua nhà lầu, tậu xế hộp. Đám quái nhập nha bình an vô sự sau hàng loạt vụ “dọn hàng” khu thương xá Chợ Lớn, Bình Tây. Đám quái cũng tung hoành khắp bến xe lam, xe buýt hay cũng thong dong “đi chợ” từ các khu Chợ Lớn đến chợ nhỏ. Chỉ riêng đám cướp giật ăn “bay” là đại cấm kỵ, bị Năm Cam sẵn sàng chỉ điểm, cống nạp bọn này cho cảnh sát hình sự. Toàn bộ đám quái Sài Gòn ai biết phận nấy, phải đều đặn cống nạp hàng tháng cho Năm Cam. Số tiền này sẽ được Năm Cam dùng vào “chi phí bình an” cho các đàn em. Mánh tình cảm này tạo cho các tên quái cảm giác mình được ông trùm quan tâm nâng đỡ. Với giang hồ Cầu Muối, nơi phát tích và thành danh hàng loạt anh chị cộm cán, Năm Cam mở rộng quan hệ và hình thành liên kết ngầm với các thế lực khác nhau. Phải kể đến Hiệp “phò mã” – kẻ được được giang hồ phong tặng danh xưng đầy tính mỉa mai bởi gã là con rể của ông trùm Năm Cam, Hiệp đã có lợi rất nhiều do thuở xưa từng là tên đầu đường xó chợ khu Cầu Muối. Rồi đến Châu Phát Lai Em, thành danh từ vụ “cạch tay đôi” và đâm chết 1 gã giang hồ giỏi võ và số má giang hồ cháu của Đực “bà Tiều” nhưng không hề bị kết án. Đây là bí ẩn làm giới giang hồ đâm ra chờn mặt Lai Em. Lai Anh, một tên chỉ nhờ núp theo sự nổi danh của Lai Em mà có thể tha hồ làm mưa làm gió một cõi. Sau Lai Em, anh em Cu Báo, Cu Tư còn có tên gọi là Tư “râu” có thể tổ chức các trường gà một cách thuận lợi vì có các “ông thầy” đứng sau lưng. Với chiếc thẻ cộng tác viên quân báo do Mười “điệp”, lúc ấy là phó ban phụ trách cấp, Cu Tư nghiễm nhiên đứng ngoài vòng luật pháp, do tính cả nể của các vị giới chức công an với ngành quân báo. Lai Em còn có sự yểm trợ ra mặt của Thiếu tá Ngọc còn gọi là Ngọc “sọ não” do bị thương ở đầu trên chiến trường K – kẻ đã liên kết làm ăn và thọ lãnh của Lai Em quá nhiều đến độ quên cả mình là quân nhân. Sài Gòn những năm giữa thập kỷ 90 là thời điểm thế lực Năm Càm bành trướng, biến khu Chợ Lớn thành lãnh địa bất khả xâm phạm của băng nhóm do y cầm đầu. Lúc đó, Sơn “bạch tạng”, gã giang hồ máu mặt nhất đất Bắc do sa cơ lỡ vận đã có thời gian phiêu bạt vào Sài Gòn. Năm Cam tìm hiểu được biết quá khứ của Sơn sinh năm 1962 gốc Hà Nội, dáng người thư sinh, nước da trắng bóc nên biệt danh là “bạch tạng”. Giang hồ đất Bắc, người ta chỉ biết đến hai đại gia là Khánh “trắng” và Phúc “bồ”, còn tên tuổi của Sơn vẫn chỉ là ẩn số. Chỉ vì một vụ va chạm nhỏ mà Sơn vác kiếm chém Khánh “trắng” nên bị Công an Hà Nội săn lùng phải vào Nam lánh nạn. Sống ít lâu dưới sự cưu mang của đàn em, Sơn tỏ ra khó chịu vì tù túng và lệ thuộc. Gã có ý định chinh chiến để giành lấy một số quyền lợi sống cho mình và các đàn em như cách đã từng thực hiện ở Hà Nội. Gã đàn em vội ngăn lại và hiến kế cho Sơn nên nhờ bóng Năm Cam trước mắt. Năm Cam đưa việc này ra hỏi ý kiến đàn em, Thành Chân gợi ý nên cứu vớt Sơn trong thế kẹt để mua lấy chút ân tình. Năm Cam tạo điều kiện cho Sơn mở vài sòng bạc để có thu nhập. Gần như quy luật nhưng ít tên giang hồ nào chịu hiểu. Không phải cứ hễ có máu mặt, đâm chém liều mạng, là có thể giàu có bẳng nghề mở sòng bạc. Muốn thành công trong lĩnh vực kinh doanh này, ngoài lòng đam mê đỏ đen, như ông trùm Năm Cam, cần có nhiều yếu tố khác, mà không ai, từ Đại Cathay đến Sơn “đảo” đã có được. Đó là sự nhẫn nại, nham hiểm và thậm chí, biết luồn cúi khi cần thiết cũng là một bản lĩnh cần có để trở thành một ông trùm. Sơn không có đủ các yếu tố bản lĩnh như vậy. Thói quen hào phóng vung tay quá trán của Sơn không cho phép bành trướng qui mô của sòng bạc mà trái lại, số vốn ngày càng teo tóp dần. Thời gian có lẽ đã xoá mờ dấu tích tội lỗi của Sơn gây ra trên đất chôn nhau cắt rốn, nghĩ vậy gã quyết định đến gặp Năm Cam nói lời từ giã để qui cố hương. Năm Cam ngỏ ý tiếc và ra vẻ cố cầm giữ Sơn ở lại với mình. “Ở đây có anh, về Hà Nội làm gì!”. Sơn về Bắc, Năm cam vui mừng, mở tiệc cúng heo. Nhưng trong lòng y thầm mừng vì “Kè kè bên mình một quả lựu đạn, chẳng biết nổ lúc nào, ai chẳng sợ”. Hóa giải ân oán giang hồ Ngoài việc bảo kê tội phạm, Năm Cam còn đủ uy để đóng vai “người thương thuyết” hóa giải hầu hết những mối ân ái giang hồ Sài Gòn. Câu chuyện sau đây là ví dụ cho thấy cái uy của ông trùm lớn cỡ nào. Vũ trường VIP trên đường Nguyễn Văn Chiêm, hàng đêm, dân chơi lắm của nhiều tiền từ các nơi đến tụ tập ca hát, nhảy nhót. Chủ nhân vũ trường luôn hậu đãi Thành Chân một chai Hennessy miễn phí mỗi khi đến vũ trường. Trong khi Mười “đen”, một tay chân thân tín khác của Năm Cam lại phải è cổ mua vé nên rất lấy làm đố kỵ Thành Chân. Gã cho đàn em dò la lên phương án “gỡ bản số giang hồ” của Thành Chân. Nửa đêm, Thành Chân rời vũ trường VIP, nhóm sát thủ liền bám theo. Đến một đọan đường vắng, nhóm sát thủ chặn Thành Chân, chém vào lưng vào vai để gọi là “cảnh cáo”. Liệu thế chỉ có một mình, Thành Chân mang vết thương đến bệnh viện băng bó và im lặng không nói một lời dù biết chắc ai đứng sau chỉ đạo hạ thủ mình. Thế nhưng, cánh đàn em Hải Phòng của Thành Chân, đi đi về về thành phố Hoa Phượng đỏ, đã đem nỗi nhục của riêng Thành Chân kể lại cho “giang hồ đất Cảng” biết. Thành phố Hải Phòng vốn nổi danh là nơi lần lượt mọc lên những tay “chọc trời khuấy nước”, vì vậy khi nghe chuyện kể lại, giang hồ Đất Cảng không dễ chịu nỗi nhục này, quyết tìm kẻ “gỡ số” của “giang hồ đất Cảng” để tính sổ. Ngồi cùng bàn với Cu Lý một tay giang hồ khét tiếng Đất Cảng là 1 tên cùng độ tuổi, vẻ mặt hung ác lầm lì đang “đánh hơi” Mười “đen”. Lúc này một ả đào thân tín của Năm Cam ngồi sà vào lòng Cu Lý vuốt ve mơn chớn. Cu Lý nhìn qua bạn ngầm hỏi ý, gã bạn lắc đầu, mặt vẫn lạnh như băng. Vốn từng trải kinh nghiệm, ả đào này biết ngay có chuyện không ổn, giả lả mấy câu rồi lui luôn ra ngoài báo tin cho Năm Cam. Nghe kể lại đầu đuôi, y tái mặt, biết ngay là có chuyện lớn. Năm Cam bảo “Cu Lý mỗi khi vào Sài Gòn thường đến gặp y để chào xã giao, lần này chúng đến một cách âm thầm, ắt là có vần đề”. Năm Cam với sự nhạy bén bẩm sinh, đoán ra ngay Cu Lý muốn gì. Suy nghĩ một lúc, Năm Cam gọi điện thoại cho Mười “đen” cau mày gằn giọng ra lệnh cho gã đàn em về nhà nằm thủ thế. Mười “đen” hốt hoảng biết có chuyện nên hỏi dồn qua điện thoại nhưng Năm Cam không trả lời. Năm Cam bước vào phòng karaoke, cười xã giao. Thấy ông trùm xã hội đen miền Nam đột ngột xuất hiện, hai gã giang hồ Hải Phòng vội đứng dậy đón tiếp. Năm Cam vờ trách móc “Hai chú vào chơi sao không nhắn anh một tiếng, lỡ tụi nhỏ có gì thất thố, anh biết ăn nói làm sao với nhau?”. Đưa mắt nhìn nhau ngầm hội ý, sau phút im lặng, Cu Lý lên tiếng “Em xin giới thiệu với anh Năm đây là Hùng “tót”, bạn thân của em, bây giờ đang sống ở Anh Quốc về Việt Nam chơi”. “Hân hạnh được biết chú Hùng!”, Năm Cam vừa nói vừa đưa tay ra bắt. Sau vài ly xã giao, Năm Cam vào đề “Nghe tụi nhỏ báo lại hình như chú Lý có ý tìm thằng Mười?”. Đắn đo một lúc, Cu Lý nói toạc “Nói thật với anh Năm, chuyện của bọn em với thằng Mười “đen”, mong anh đừng xen vào! Danh dự của đất Hải Phòng đâu có thể để cho ai muốn làm gì thì làm! Em nghe mấy đứa em nó bảo thằng Mười này láo lắm”. Vẫn giữ nét mặt thản nhiên, Năm Cam mềm mỏng đỡ lời “Ồ có gì đâu chú ngại anh buồn. Giang hồ va chạm nhau là lẽ thường mà!”. Năm Cam ngồi xuống với lối nói chuyện khôn khéo không khó để moi được hết ruột gan Cu Lý. Năm Cam ôn tồn “Có lẽ các chú hiểu lầm rồi, thằng Mười cũng là thằng biết điều lắm, nếu không, dễ gì anh nhận nó về làm thằng em”. Nhận ra nét mặt chuyển biến trên gương mặt của hai tay anh chị Hải Phòng, Năm Cam biết thành công nên tiếp tục ôn tồn hóa giải hận thù rồi từ lúc nào tước luôn khẩu súng của Cu Lý đang trực nhả đạn. Theo Lê Vũ – Thủy Sinh – Phạm Trường Báo Pháp Luật Chuyên án đấu tranh với Năm Cam và đồng bọn ở giai đoạn căng thẳng, tướng Tư Bốn lo lắng chuyện kẻ xấu ám hại là một đằng, nhưng chuyện khiến ông trăn trở hơn là trong quá trình điều tra xuất hiện hàng loạt chứng cứ về những người đồng đội đương chức là cán bộ cấp cao trong ngành công an có “quan hệ” đến băng nhóm Năm Cam… Nỗi lo kẻ xấu đâm sau lưng Hàng ngày, xe đưa đón Tư Bốn từ trụ sở bộ về nhà thường xuyên không có mặt ông trong xe. Ngay cả khi ra Hà Nội báo cáo, nhận lệnh từ lãnh đạo bộ, Trung ương, tướng Tư Bốn cũng “nghi binh” thay đổi lộ trình, giờ giấc, đi bằng xe taxi biển trắng. Những việc đó để đảm bảo an toàn cho ông khỏi đòn “đâm lén” của kẻ thù. Cuộc đời Tư Bốn từ khi lớn lên trong kháng chiến đã luôn sống giữa 2 làn đạn, hòa bình tái lập ông đối mặt với rất nhiều băng nhóm tội phạm nhưng chưa từng sờn lòng. Nhưng những người thân của Tư Bốn thì khác, nhất là trong thời điểm đang rất nhạy cảm trước thông tin Năm Cam và đồng bọn không mua chuộc được sẽ tìm cách “đâm sau lưng”, hướng hòn tên, mũi đạn vào gia đình ông. Đòn của chuyên án Z5- 01 đã đánh sắp trúng huyệt nên Năm Cam và đồng bọn mới điên cuồng như vậy. Nhưng cú dạo đầu phản kháng như vậy như lời cảnh báo trước đòn ác hiểm của Năm Cam nếu Tư Bốn không để cho bọn chúng một con đường sống. Hàng ngày, chị Chín vợ tướng Tư Bốn vẫn ra ruộng chăm sóc đám lúa, không phải do chị tiếc tiền mướn nhân công, mà vì việc đồng ruộng đã gắn liền với đời chị từ nhỏ đến giờ. Nông dân ở quê anh rất là tốt bụng, họ quý trọng anh, hình dung công việc hệ trọng anh đang gánh vác và sự nguy hiểm có thể vợ con anh phải đối đầu, hàng ngày luôn để tâm quan sát xem có dấu hiệu gì khác lạ để ra tay kịp thời. Chín Nhàn - người em gần gũi của tướng Tư Bốn dù bộn bề công việc ở văn phòng Tỉnh ủy Tiền Giang vẫn phải dành thời gian rãnh rỗi hiếm có “ngó chừng” chị dâu và các cháu, bí mật quan sát chung quanh. Anh Chín Nhàn thường xuyên dặn dò “Đi ra ngoài nhớ ngó trước ngó sau nghe chị Tư. Lỡ có bề gì…”. Nguyễn Tấn Phúc con trai lớn của tướng Tư Bốn công tác ở Công an Tiền Giang. Nguyễn Tấn Phúc cũng theo nghiệp cha, có thể tự bảo vệ an toàn cho mình, gia đình và họ hàng nên ông không lo lắng nhiều. Duy chỉ có Nguyễn Thị Việt Hồng con gái ông vừa tốt nghiệp ngành y trường Đại học Cần Thơ, đang làm bác sĩ ở Chí Minh mới là điều lo lắng nhiều nhất. Không mua chuộc được cha, bị dồn tới bước đường cùng, Năm Cam sai đồng bọn bắt cóc thủ tiêu Việt Hồng thì sao? Thành phố lên đèn, tướng Tư Bốn một mình trong phòng vắng, ruột gan nóng như lửa đốt, ông nghĩ đến khuyến cáo người vợ ở quê phải hạn chế tối đa việc đi ra khỏi nhà ban đêm đề phòng đàn em của Năm Cam luôn rình rập trả thù. Ông không sợ chết, nhưng dù sao thì ông vẫn phải lo lắng, có lúc không an tâm khi liên tưởng đến chuyện làm càn, làm liều của Năm Cam và đồng bọn khi chúng bị dồn đến bước đường cùng. Một buổi chiều chị Chín ở nhà một mình. Hai người đàn ông lạ mặt, ăn mặc sang trọng, xách valy nặng ghé vào nhà tướng Tư Bốn hỏi thăm đường. Chị Chín quan sát thấy họ hỏi chỉ cho có hỏi, không quan tâm đến câu trả lời của chị, họ nói “Phiền bà chị có thể cho chúng tôi nghỉ lại ở đây để hôm sau đi tiếp”. Quan sát, chị Chín thấy họ thì thầm to nhỏ với nhau điều gì đó, rồi đưa mắt quan sát khắp nhà cửa, vườn tược. Là vợ của tướng công an nên chị cũng có biết chút ít “nghiệp vụ”, chị ân cần mời họ ngồi uống nước, rồi kín đáo ra nhà sau gọi điện báo công an xã. Hai kẻ lạ mặt kia là ai, chắc chắn là một trong những đối tượng thuộc loại xã hội đen có liên quan đến vụ án Dung Hà. Có phải là Lê Duy Long tức Long “tây”, hay Nguyễn Xuân Trường Trường “xoăn”, hoặc Nguyễn Việt Hưng tức Hưng “phi nhon” hay Hải “bánh”… Đèn trong phòng làm việc của Tư Bốn sáng choang. Dù mệt lả với công việc nhưng ông cũng không sao chợp mắt được. Trên bàn làm việc đã có 3 chiếc phin cà phê và cái gạt tàn đầy ắp thuốc lá. Hết đứng lại ngồi, hết đi lại bóp trán, vò đầu suy nghĩ về hai kẻ lạ mặt đã vào nhà anh, lúc vợ anh ở nhà một mình. Điều tra là một việc khó, công an không phải là thần để có thể nhìn thấu bọn tội phạm ở mọi ngóc ngách. Dù đã nghe nói đến nhiều về Năm cam cho theo dõi anh và gia đình nhưng sự xuất hiện của hai kẻ lạ mặt trong nhà anh cũng đã buộc anh phải đặt ra nhiều giả thuyết. Thời gian càng kéo dài vấn đề càng thêm rối rắm trước những đòn tấn công của chuyên án. Bất giác anh có cảm giác mình như người đi biển đang ngụp lặn trên sóng, đang lênh đênh trên đại dương. Trời vừa rực sáng, Tư Bốn nhận ly cà phê từ anh trợ lý rồi hớp từng ngụm nhỏ, mắt đăm chiêu. Mục đích duy nhất của Năm Cam lúc nầy là mua chuộc anh, vì sao phải mua chuộc nếu không dính líu đến cái chết của Dung Hà. Chẳng có tên tội phạm nào không có máu dã thú, đừng mong nơi chúng có sự nhân từ. Không thực hiện được ý đồ của mình Năm Cam có thể hành động điên cuồng. Trung tướng Nguyễn Việt Thành Nghi ngờ “nội gián” Tư Bốn ra thành phố Nam Định dự hội nghị chuyên đề trấn áp tội phạm có tổ chức. Bên lề hội nghị anh nghe anh em rỉ tai nhau về Dương Minh Ngọc Trưởng phòng Cảnh sát hình sự - Công an TP. Hồ Chí Minh đang hùn vốn làm ăn với Nam Cam tại nhà hàng Ra Khơi, nhà hàng Cánh Buồm và nhà hàng Thanh Vy. Anh nhớ hình như có một Giám đốc Công an tỉnh đã bảo với Thượng tá Ngọc “Cậu là sĩ quan công an, là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, đừng vì vài đồng tiền bát gạo mà hủy hoại uy tín của mình, của ngành công an”. Ngọc phần bua “Trời ơi! Anh mà cũng nghĩ tôi như vậy sao?”. Bằng sự nhạy cảm nghề nghiệp và là người từng công tác lâu năm trong ngành công an, tướng Tư Bốn hiểu rất rõ một điều Tệ nạn và tội phạm xã hội khó mà lộng hành nếu không có sự dung dưỡng, bao che, tiếp tay của những cán bộ có trách nhiệm thuộc các cơ quan chức năng được nhà nước giao nhiệm vụ bảo vệ trật tự xã hội. Nhận nhiệm vụ Trưởng Ban chỉ đạo Chuyên án Z5 - 01, cuộc họp đầu tiên của Ban chuyên án, tướng Tư Bốn giao Cục Cảnh sát hình sự, Cục Cảnh sát điều tra, Công an TP. Hồ Chí Minh dựng lại vụ gây rối của Dung Hà tại vũ trường Phi Thuyền; thu thập tài liệu về các hoạt động kinh doanh của Tống Viết Hòa; dựng lại vụ Hải “bánh” cùng đồng bọn dùng dao, súng phá sòng bạc ở Biên Hòa; khẩn trương truy bắt Hải “bánh” và Hải “bén” Lê Công Hải; xác minh toàn bộ quá trình di biến động của Năm Cam trước và sau khi xảy ra vụ án, đồng thời điều tra tận gốc các hoạt động của Năm Cam tổ chức các mạng lưới sòng bạc, đá gà, cho vay nặng lãi. Công an TP. Hải Phòng và Hà Nội rà soát lại toàn bộ đối tượng hình sự liên quan đến Dung Hà. Tướng Tư Bốn nhận định “Mắt xích quan trọng là sự quậy phá vũ trường Phi Thuyền của Dung Hà, kẻ cần phải sớm được tìm ra là Hải “bánh”, vì Hải là bảo kê vũ trường này theo thỏa hiệp giữa Năm Cam và Tống Viết Hòa. Dung Hà quậy phá, tất nhiên Hải phải ra tay theo lệnh của chủ. Còn nữa… LÊ VŨ – THỦY SINH – PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-26-bua-tiec-cua-bo-gia-va-quy Ở trong trại giam, Năm Cam giáp mặt với Đại Cathay – ông trùm du đãng Sài Gòn thời bấy giờ. Ngay từ khi mới vào trại làm “thực tập sinh” trong thế giới giang hồ thu nhỏ, y nuôi mộng một ngày sẽ trở thành ông trùm đất Sài Thành. Năm Cam, Ảnh “Giáp mặt” với thế giới du đãng Sài gòn Bị bắt về tội giết người, 3 anh em Bảy Xi, Nô “cao giò” và Năm Cam bị giam ở phòng 1B4 khám Chí Hòa, cạnh phòng Đại Cathay – ông trùm du đãng khét tiếng Sài Gòn thời bấy giờ. Năm Cam quan sát Đại Cathay từ xa, để ý từng cử chỉ, từng thái độ của người được xem là số một của giới giang hồ Sài Gòn, y nghĩ Đại Cathay cũng hết sức bình thường chẳng có một ưu điểm phi phàm nào. Ba “gà” – tay anh chị hùng cứ khu vực bến đò Thủ Thiêm thường đánh cờ tướng với Đại Cathay. Hai “kỳ thủ” cãi nhau bởi một nước cờ, càng lúc càng hăng, cuối cùng. Nói bằng mồm không xong, Đại Cathay to lớn như hộ pháp, nổi danh lì lợm đã lao vào động thủ, Ba “gà” nhỏ con hơn nhưng nghe đâu “nghề” rất khá. Cuộc đọ sức của hai đối tượng kéo dài suốt cả giờ đồng hồ không phân thắng bại, cuối cùng anh em của cả hai bên can được cuộc “cờ chiến” của hai đối thủ. Khi đã rời trận Ba “gà” tuyên bố “Mai tiếp!”. Quản ngục biết chuyện, lập tức đem Đại Cathay qua phòng giam khác trước khi xảy ra những chuyện tồi tệ hơn. Năm Cam suy nghĩ, làm anh chị mà hành xử kiểu đó không xứng tầm. Sài Gòn, Chợ Lớn sau Hiệp định Geneve cho đến cuối thập niên 1960, đời sống “tranh tối tranh sáng”, loạn du đãng làm các tướng lĩnh bất lực, họ dựa vào các đại ca giang hồ để “dĩ độc trị độc”. Còn giới giang hồ cũng có cách cư xử riêng, biến pháp luật thành chất xúc tác tô vẽ và khẳng định thêm “số má” của những tay anh chị tầm cỡ như Đại Cathay. Họ hàng quan chức, vợ con các tướng lĩnh cấu kết các băng nhóm giang hồ, xây nhà cho họ thuê mở vũ trường, sàn nhảy thoát y, sòng bạc, ma túy cũng không chừa. Cậu Mười – em vợ đệ nhất phu nhân, dựa hơi anh rể là Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu để bất chấp pháp luật, giao du mật thiết các băng nhóm giang hồ cộm cán, trong đó có Đại Cathay. Luôn mặc quần jean, cổ đeo dây chuyền to tướng, mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ, ngang tàng, có lúc Đại Cathay như quên hẳn mình là ai, gây hấn với tướng Nguyễn Cao Kỳ trên sàn nhảy. Các tướng lĩnh, những người cực kỳ giàu có thường gặp nhau trong “hậu cung” ở Chợ Lớn do người Hoa tổ chức, Đại Cathay cũng có mặt ở đó bằng cái uy giang hồ của mình để làm thượng khách, hóa thân thành hoàng đế theo kiểu “nhất dạ đế vương” bên mỹ nữ. Nghe qua câu chuyện, Năm Cam nghĩ làm giang hồ chỉ cần lấy sẹo một vài đối tượng, kèm theo có chút máu gan lì cũng có thể thành danh, mà như vậy, có gì là quá sức của mình. Năm Cam lao vào các trận đánh nhau trong tù, dĩ nhiên chỉ là đám lóc nhóc, cắc ké để tạo thanh danh. Y nhận ra, nếu là một tay giang hồ có tầm cỡ, việc kiếm tiền chẳng có gì là khó khăn và càng kiếm được nhiều tiền càng dễ tạo thêm vây cánh, nghĩa là thêm thanh thế, danh tiếng. Với cách nghĩ ấy, y bắt đầu cảm thấy rạo rực bầu máu nóng và khát vọng đổi đời bằng con đường tắt kiểu các tay anh chị y đã nhìn thấy. 3H2 – phòng kỷ luật do một tên tội phạm là Bé Bòn quản lý. Năm Cam bị chuyển qua phòng này. Bé Bòn hung ác có tiếng, y vẽ vòng phấn giữa phòng rồi bảo “Mày vô ngồi trong đó, tối nay tao tính sổ”. Sau đó, có lẽ thấy Năm Cam còn quá nhỏ tuổi nên được đặc cách miễn “thủ tục” chào phòng. Nhưng không lâu sau, Năm Cam chứng kiến cảnh Bé Bòn bị hai tên anh chị khác thanh toán chớp nhoáng bằng đòn đánh lén. Phòng kỷ luật 3H2 giải tán. Năm Cam rút ra một điều từ vụ thanh toán Bé Bòn, miễn là loại bỏ được địch thủ, còn phương tiện gì, thủ đoạn nào cũng làm được. Sau 18 tháng bị giam giữ, Năm Cam, Bảy Xi, Nô “cao giò” bước ra toà. Năm Cam nhận hết tội về mình và bị kết án 3 năm tù. Bảy Xi, Nô “cao giò” được trả tự do ngay tại tòa. Trở lại khám Chí Hòa, Năm Cam vào khu nhi đồng để quản lý. Tại đây, Năm Cam tham gia 1 vụ ẩu đả nên bị chuyển tới khu tù chính trị. Tại phòng giam này một người tù chính trị tên Sáu Hoa đã dạy Năm Cam biết chữ. Năm Cam rất có tình cảm và khâm phục những người tù chính trị này, đặc biệt trước đòn roi của bọn quản ngục họ vẫn rất kiên cường. Tay nhúng chàm Cận Tết Nguyên Đán, Năm Cam cầm mảnh giấy tha tù trên tay bước ra khỏi cổng khám Chí Hòa. Như bất kỳ cuộc hội ngộ nào, nước mắt, nụ cười và tất cả mừng tủi như òa vỡ khi Năm Cam từ xe taxi lững thững bước vào nhà ở hẻm Sáu Căn. Năm Cam tới sòng me của Bảy Xi chơi. Tọa lạc trong con hẻm được mệnh danh là Xóm Cầu Tiêu, sòng me của Bảy Xi hoạt động khá rôm rả. Vừa thấy mặt Năm Cam, Bảy Xi lại dúi vào tay đứa em vợ có thành tích xấp tiền kèm theo lời dặn “Cứ kẹt là cậu qua đây, với cậu, tôi không tiếc cái gì hết!”, cũng là để trả nghĩa em vợ gá thân nhận tội thay mình. Ở sòng bạc của Bảy Xi, Năm Cam tái hợp với nhiều thành phần bất hảo trong xã hội. Năm Cam gặp Sơn “lùn”, nhân vật quái kiệt khu bến tàu. Cứ mỗi lần y đi tù về là cảnh sát cảng Sài Gòn lại phải đau đầu vì tài ăn trộm của y. Sơn “lùn” hỏi “Chú muốn có tiền xài Tết không?”. Năm Cam gật đầu theo Sơn “lùn” đi trộm cắp. Đêm. Cả bọn gồm Nô “cao giò”, Của “cọp”, Bảy “trắng”, Năm Cam đột nhập kho hàng của bến tàu. Những tên trộm cạy tung các kiện thuốc tây, máy radio loại nhỏ cho vào túi vải rồi chuồn về an toàn. Năm Cam cảm thấy thắc mắc về phi vụ trộm cắp dễ như chỗ không người. Khi tập kết số hàng về nhà y ở khu vực chợ Cầu Cống thì gặp Sơn “lùn”, hắn bảo “Công việc của tụi bây xong rồi, giờ tao lãnh trách nhiệm đi tìm mối tiêu thụ”. Chiều 30 Tết, Sơn “lùn” trở về đưa tất cả qua nhà hàng Đồng Khánh nhận tiền, ăn bữa tiệc tất niên tương đối linh đình. Sơn hồ hởi tuyên bố mỗi người nhận trước đồng, mùng 2 Tết sẽ nhận phần gấp 3-4 lần. Nhưng sau đó, Sơn đã ôm trọn số tiền còn lại lặn mất tăm. Năm Cam cầm tiền đi gặp Tư Xẩm bàn bạc mua nhà 148/31 Tôn Đản bằng đồng tiền do chính bản thân kiếm được, dù là tiền ăn trộm. Sau đó, vụ án được cảnh sát điều tra làm rõ, đồng bọn của Năm Cam tham gia vụ trộm lần lượt bị bắt nhưng riêng Năm Cam được Bảy Xi lo liệu nên thoát án. Một số tiền lót tay được tung ra kịp lúc và đúng người, cộng thêm Năm Cam không nằm trong danh sách những tên trộm chuyên nghiệp nên Bảy Xi dễ dàng cứu được y một khoá tù dài đằng đẵng. Bảy Xi vỗ vai em vợ, khuyên “Cậu cần gì cứ qua anh, việc gì phải dây vào ba cái vụ trộm cắp mang tiếng mà lỡ có gì tội cho vợ con”. Sau phi vụ đầu đời, Năm Cam rút ra được bài học quí báu “Thề không bao giờ lao vào cách kiếm tiền theo kiểu lưu manh cấp thấp”. Theo Lê Vũ – Thủy Sinh – Phạm Trường Báo Pháp Luật Đầu năm 1962, mẹ Năm Cam qua đời sau một cơn bạo bệnh. Năm Cam trở thành kẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ, gánh nặng người vợ đang mang thai là Trúc sau này được giang hồ gọi là Trúc “mẫu hậu” khiến cuộc đời Năm Cam bắt đầu lật sang trang mới, cay đắng và khốc liệt nhiều hơn trước. Bài học đầu tiên trong giới giang hồ Hẻm Sáu Căn có thêm một thành viên mới, nghe đâu rất có máu mặt tên Mười “Côn Lôn”. Năm Cam nghe lũ bạn kháo nhau nên cũng quay về để xem mặt đại ca này ra sao. Nô “cao giò”, một thanh niên trong xóm cũng thuộc vào loại “có tiếng nói” do đã có lần tù tội. Lúc bấy giờ, việc đi ở tù là ghê gớm lắm, trừ những ai đi làm quốc sự, ngoài ra đều được nhìn với ánh mắt e dè sợ sệt. Mười “Côn Lôn” được Nô “cao giò” đưa về xóm giới thiệu với bạn bè đồng trang lứa “Anh Mười là đàn anh của tao!”. Lời giới thiệu không cần dài dòng nhưng hết sức hiệu quả. Năm Cam không cần biết nhiều, như thế đã quá đủ để nó và các bạn ngưỡng mộ Mười “Côn Lôn” lắm rồi. Nhưng rồi một lần anh Mười làm Năm Cam thất vọng. Vẫn là câu chuyện “một núi không thể hai cọp”, huống hồ con cọp đến sau chưa có một thành tích nào khả dĩ thuyết phục các hảo hán địa phương. Hẻm 122 nổi danh từ lâu về việc “sản sinh” hàng loạt anh chị cho giới giang hồ bến tàu, đâu thể chấp nhận một tay lạ hoắc nào đó đến xưng hùng xưng bá ở con đường Tôn Đản này. Chiều tối, hai anh em Được, Lót xếp sòng hẻm 122 dắt tốp em út cỡ vài chục mạng, mang theo dao bầu, mã tấu, gậy gộc, xuống thẳng hẻm 148 tìm anh Mười "Côn Lôn", mục đích “thử lửa xem là vàng thật hay vàng dỏm”.Vừa bước trong nhà ra chưa tới đầu hẻm, Năm Cam lãnh ngay một gậy vào lưng nhằm thị uy để bắt Mười “Côn Lôn” lộ diện ứng chiến. Nhưng Mười không ngu gì mà thò mặt ra lúc này. Diễu võ dương oai suốt cả giờ đồng hồ vẫn không thấy tướng địch xuất hiện, Được và Lót hạ lệnh “thu quân”. Năm Cam lóp ngóp chui lên từ mé ao cạn, vừa vào nhà tắm rửa giặt giũ vừa làu bàu trách “Anh Mười! Tại sao không ra mặt để đối phương đừng khi dễ”. Mười “Côn Lôn” bảo “Đừng vì hai chữ “anh hùng” mà húc đầu vào đó! Khi cần, vẫn có thể chịu nhục mà lánh thân, miễn là bảo toàn được tánh mạng, danh tiếng vẫn còn lấy lại như thường”. Năm Cam rút ra được một bài học đáng giá sau khi lãnh một cây gậy đập vào lưng. Mang án giết người khi tuổi 16 Đầu năm 1962, mẹ Năm Cam qua đời sau một cơn bạo bệnh. Năm Cam trở thành kẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ, gánh nặng người vợ đang mang thai là Trúc sau này được giang hồ gọi là Trúc “mẫu hậu” khiến cuộc đời Năm Cam bắt đầu lật sang trang mới, cay đắng và khốc liệt nhiều hơn trước . Nhịp sống Sài Gòn hối hả, vội vàng, sôi động. Rễ Đen - gã thanh niên cùng hẻm chạy hớt hơ hớt hải “Ê! Năm Cam, anh Bảy của mày bị đón đường kìa!”. Buông chén cơm xuống bàn, Năm Cam lật đật chạy ra. Đi ngang ngạch cửa, y rút con dao lạn cá của Tư Xẩm phòng vệ. Đến đầu hẻm 148, Năm Cam thấy chiếc xe đạp nằm chỏng chơ giữa lộ nhựa. Được và Lót hai anh em khét tiếng du côn Tôn Đản đang vây Bảy Xi và Nô “cao giò”. Nô dính một nhát vô lưng vội co giò bỏ chạy. Bảy Xi vùng vẫy vô vọng, trúng liên tiếp mấy nhát dao, trong đó có nhát ở gần cổ khá sâu, máu loang ướt chiếc áo coi như chỉ còn chờ chết. Năm Cam nhảy vào hua dao loạn xạ. Vừa chém hai anh em Lót và Được, Năm Cam vừa la lớn “Anh Lót, buông anh Bảy tui ra”. Lót cười lạt co giò đạp thằng nhóc Năm Cam phá đám đi chỗ khác. Năm Cam rút dao đâm mạnh gần nách Lót khiến máu vọt ra như ống nước bị bể, rồi sau đó gã du côn khuỵu xuống đất chết tại chỗ. Được thoáng chốc bất ngờ, khựng lại liền bị phản công dính hàng chục nhát dao thập tử nhất sinh. Sau đó Năm Cam, Bảy Xi, Nô “cao giò” bỏ trốn. Nô “cao giò” bản tính đa tình, vốn có “phòng nhì” ở Lái Thiêu từ lâu nên sau vụ xô xát lập tức cuốn gói lên đây ẩn náu. Bảy Xi dắt em vợ theo Nô nhưng nhanh chóng nhận ra khó tồn tại nổi nếu bám vào cây cọc mục là cô vợ bé của Nô “cao giò”. Cô ta chỉ quen được chiều chuộng và chấp nhận làm vợ bé cho gã giang hồ quận 4 này để có thể dựa hơi gã mà sừng sộ với các bạn hàng khác ở chợ. Giờ Nô “cao giò” chỉ có thể chường mặt vào ban đêm, không dám to tiếng với cả một đứa trẻ con, cô ta đâm ra ngán ngẩm và tỏ ra thái độ không mấy gì niềm nở với 3 kẻ đào tẩu. Túng thế, Bảy Xi tìm cách liên lạc với gia đình nhờ liên hệ trốn vào vùng kháng chiến. Ba kẻ đào tẩu lên Bến Cát, tạm thời ở trong gia đình có cảm tình với cách mạng. Sau đó, toàn bộ lý lịch của cả 3 nhân vật đang trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật chế độ Sài Gòn được người đưa tin giới thiệu với tổ chức. Bảy Xi và em vợ thắp thỏm chờ đợi trong khi Nô “cao giò” vẫn không dứt khoát hẳn và diễn ra tranh cãi “Vào trong chiến khu để làm gì chứ”, Nô “cao giò” hỏi. Bảy Xi trả lời ngắn gọn “Ít ra, cũng khỏi ở tù!”. Định nói thêm, Bảy Xi chợt nhận ra Nô “cao giò” nói có lý. Với người có lý tưởng thì vào chiến khu cầm súng là mục đích ở đời, còn với bọn giang hồ đâm chém như gã và Nô “cao giò”, vào tù để sau đó ít lâu trở về xem ra có lý hơn. Năm Cam nhận thức còn non nớt, không để ý gì đến cuộc tranh luận của hai ông anh nhưng tỏ vẻ thích thú khi được đi đây đi đó, dù có phải trốn chui trốn lủi. Ba ngày sau, có thông tin từ trong chiến khu không chấp nhận chứa chấp những kẻ phạm pháp hình sự. Cuộc đào tẩu bằng cách trốn vào chiến khu coi như bất thành. Năm Cam bảo “Coi như để mình tôi chịu cho! Anh Bảy có về lo giùm vợ con tui”. Ba hôm sau, cả 3 lên xe hơi của Luật sư Trần Văn Trai thành viên của đảng Cần Lao đến trình diện Văn phòng Dự thẩm. Họ được chuyển qua giam trong khám Chí Hoà. Kỳ sau Lần đầu tiên vào trại giam, Năm Cam giáp mặt với Đại Cathay - trùm du đãng Sài Gòn. Được tận mắt thấy tai nghe những câu chuyện về thế giới giang hồ, Năm Cam đã nuôi mộng một ngày trở thành ông trùm. LÊ VŨ – THỦY SINH – PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-1-con-duong-tro Thu nạp “chiến tướng” Dưới trướng của Năm Cam, ngoài hàng loạt những tên tuổi có “số má” như Lý “đôi” - tay kỳ bẻo hết sức quan trọng và lợi hại đã tham mưu cho Năm Cam tổ chức lại những sòng bạc di động và lôi kéo con bạc về chơi ở sòng đông nườm nượp. Gia nhập hàng ngũ tâm phúc của Năm Cam còn có Sáu “nhà”, Thảo “ma”, Ba Mạnh, Thành “đôla”, Thọ “Đại uý” cháu gọi Năm Cam bằng cậu ruột, Mười “đen”. Còn phải kể đến những tên giang hồ cộm cán như Luông “điếc”, Thành Chân, kế đến là Tuấn “tăng” gốc Hà Nội, chuyên tổ chức sòng xóc đĩa. Cuối cùng là Cường “híp”, có đại bản doanh là quán karaoke ôm trên đường Võ Văn Tần, được xem là ghê gớm nhất. Luông “điếc” được Năm Cam biết tiếng là trung thành và lỳ lợm từ hồi còn làm cai sòng cho Huỳnh Tỳ một trong 4 gã du đảng nổi tiếng thời Đại Cathay. Cưu mang gã giang hồ thất thế nhưng có máu liều mạng này, Năm Cam nhẩm tính đến việc dùng Luông “điếc” vào cuộc thanh toán mà theo y, chỉ có Luông mới đủ gan dạ, có nhiều điều lợi. Để Luông có thể sống một cách tạm gọi là “cơm no bò cưỡi” nhưng không thể trở thành giàu có để luôn lệ thuộc vào mình, Năm Cam cung cấp mọi yêu cầu của tên đàn em “điếc lác” này trong chừng mực còn kiểm soát được. Luông gá nghĩa với nữ quái Hà “trề” - một người xuất thân từ gia đình tử tế nhưng lại không có chút đàng hoàng nào. Những đòi hỏi quá quắt của cô vợ xinh xắn, trẻ trung làm Luông ngày càng lún sâu vào vòng kiềm tỏa của Năm Cam. Một chiến tướng khác của Năm Cam khiến giang hồ từ Nam ra Bắc đều nể phục đó chính là Thành Chân. Thành Chân tên thật là Ngô Chí Thành, gã thích đọc tiểu thuyết “Bỉ vỏ” của nhà văn Nguyên Hồng, rất thích tính cách tên tướng cướp ở bến Bính ngày xưa. Chính vì thế gã học được cái lẽ quân tử như thời “Lương Sơn Bạc”, đó là không cậy thế hiếp đáp kẻ yếu, người lành mà ngược lại còn sẵn sàng giúp họ khi họ bị kẻ khác hà hiếp, cướp bóc... Với người thường không có liên quan, họ nghĩ Thành là người lạnh lùng nhưng có tâm. Thành chân có bản lĩnh, khôn ngoan, mọi va chạm đều muốn giải quyết bằng đối thoại, không đạt kết quả khi đó huyết chiến thì Thành luôn là kẻ nắm phần thắng trong tay vì y biết tiên liệu, sắp xếp và đặc biệt là hiểu đối thủ. Năm Cam lớn lên từ sòng bạc rồi cũng chính sòng bạc đã mang lại cho Năm Cam rất nhiều tiền bạc, thế lực. Những ai đã nhận được đồng tiền của Năm Cam buông ra sẽ phải bị trả giá đắt nếu không trói chặt đời mình vào sự sai khiến của ông ta như một kẻ “ăn cơm chúa phải múa tối ngày”. Những tên giang hồ đang hành nghề gặp trắc trở, bị truy nã cùng đường đều đến xin “cậu Năm”, che chở. Hàng loạt đám đàn em lân cận của Năm Cam mua nhà lầu, tậu xế hộp. Đám quái nhập nha bình an vô sự sau hàng loạt vụ “dọn hàng” khu thương xá Chợ Lớn, Bình Tây. Tin liên quan Nam Cam Kỳ 2 Kẻ giết người máu lạnh và bài học đầu tiên trong giới giang hồNăm Cam Kỳ 1 Hành trình trở thành “ông trùm” giang hồ Sài Gòn Đám quái cũng tung hoành khắp bến xe lam, xe buýt hay cũng thong dong “đi chợ” từ các khu Chợ Lớn đến chợ nhỏ. Chỉ riêng đám cướp giật ăn “bay” là đại cấm kỵ, bị Năm Cam sẵn sàng chỉ điểm, cống nạp bọn này cho cảnh sát hình sự. Toàn bộ đám quái Sài Gòn ai biết phận nấy, phải đều đặn cống nạp hàng tháng cho Năm Cam. Số tiền này sẽ được Năm Cam dùng vào “chi phí bình an” cho các đàn em. Mánh tình cảm này tạo cho các tên quái cảm giác mình được ông trùm quan tâm nâng đỡ. Với giang hồ Cầu Muối, nơi phát tích và thành danh hàng loạt anh chị cộm cán, Năm Cam mở rộng quan hệ và hình thành liên kết ngầm với các thế lực khác nhau. Phải kể đến Hiệp “phò mã” - kẻ được được giang hồ phong tặng danh xưng đầy tính mỉa mai bởi gã là con rể của ông trùm Năm Cam, Hiệp đã có lợi rất nhiều do thuở xưa từng là tên đầu đường xó chợ khu Cầu Muối. Rồi đến Châu Phát Lai Em, thành danh từ vụ “cạch tay đôi” và đâm chết 1 gã giang hồ giỏi võ và số má giang hồ cháu của Đực “bà Tiều” nhưng không hề bị kết án. Đây là bí ẩn làm giới giang hồ đâm ra chờn mặt Lai Em. Lai Anh, một tên chỉ nhờ núp theo sự nổi danh của Lai Em mà có thể tha hồ làm mưa làm gió một cõi. Sau Lai Em, anh em Cu Báo, Cu Tư còn có tên gọi là Tư “râu” có thể tổ chức các trường gà một cách thuận lợi vì có các “ông thầy” đứng sau lưng. Với chiếc thẻ cộng tác viên quân báo do Mười “điệp”, lúc ấy là phó ban phụ trách cấp, Cu Tư nghiễm nhiên đứng ngoài vòng luật pháp, do tính cả nể của các vị giới chức công an với ngành quân báo. Lai Em còn có sự yểm trợ ra mặt của Thiếu tá Ngọc còn gọi là Ngọc “sọ não” do bị thương ở đầu trên chiến trường K - kẻ đã liên kết làm ăn và thọ lãnh của Lai Em quá nhiều đến độ quên cả mình là quân nhân. Sài Gòn những năm giữa thập kỷ 90 là thời điểm thế lực Năm Càm bành trướng, biến khu Chợ Lớn thành lãnh địa bất khả xâm phạm của băng nhóm do y cầm đầu. Lúc đó, Sơn “bạch tạng”, gã giang hồ máu mặt nhất đất Bắc do sa cơ lỡ vận đã có thời gian phiêu bạt vào Sài Gòn. Năm Cam tìm hiểu được biết quá khứ của Sơn sinh năm 1962 gốc Hà Nội, dáng người thư sinh, nước da trắng bóc nên biệt danh là “bạch tạng”. Giang hồ đất Bắc, người ta chỉ biết đến hai đại gia là Khánh “trắng” và Phúc “bồ”, còn tên tuổi của Sơn vẫn chỉ là ẩn số. Chỉ vì một vụ va chạm nhỏ mà Sơn vác kiếm chém Khánh “trắng” nên bị Công an Hà Nội săn lùng phải vào Nam lánh nạn. Sống ít lâu dưới sự cưu mang của đàn em, Sơn tỏ ra khó chịu vì tù túng và lệ thuộc. Gã có ý định chinh chiến để giành lấy một số quyền lợi sống cho mình và các đàn em như cách đã từng thực hiện ở Hà Nội. Gã đàn em vội ngăn lại và hiến kế cho Sơn nên nhờ bóng Năm Cam trước mắt. Năm Cam đưa việc này ra hỏi ý kiến đàn em, Thành Chân gợi ý nên cứu vớt Sơn trong thế kẹt để mua lấy chút ân tình. Năm Cam tạo điều kiện cho Sơn mở vài sòng bạc để có thu nhập. Gần như quy luật nhưng ít tên giang hồ nào chịu hiểu. Không phải cứ hễ có máu mặt, đâm chém liều mạng, là có thể giàu có bẳng nghề mở sòng bạc. Muốn thành công trong lĩnh vực kinh doanh này, ngoài lòng đam mê đỏ đen, như ông trùm Năm Cam, cần có nhiều yếu tố khác, mà không ai, từ Đại Cathay đến Sơn “đảo” đã có được. Đó là sự nhẫn nại, nham hiểm và thậm chí, biết luồn cúi khi cần thiết cũng là một bản lĩnh cần có để trở thành một ông trùm. Sơn không có đủ các yếu tố bản lĩnh như vậy. Thói quen hào phóng vung tay quá trán của Sơn không cho phép bành trướng qui mô của sòng bạc mà trái lại, số vốn ngày càng teo tóp dần. Thời gian có lẽ đã xoá mờ dấu tích tội lỗi của Sơn gây ra trên đất chôn nhau cắt rốn, nghĩ vậy gã quyết định đến gặp Năm Cam nói lời từ giã để qui cố hương. Năm Cam ngỏ ý tiếc và ra vẻ cố cầm giữ Sơn ở lại với mình. “Ở đây có anh, về Hà Nội làm gì!”. Sơn về Bắc, Năm cam vui mừng, mở tiệc cúng heo. Nhưng trong lòng y thầm mừng vì “Kè kè bên mình một quả lựu đạn, chẳng biết nổ lúc nào, ai chẳng sợ”. Hóa giải ân oán giang hồ Ngoài việc bảo kê tội phạm, Năm Cam còn đủ uy để đóng vai “người thương thuyết” hóa giải hầu hết những mối ân ái giang hồ Sài Gòn. Câu chuyện sau đây là ví dụ cho thấy cái uy của ông trùm lớn cỡ nào. Vũ trường VIP trên đường Nguyễn Văn Chiêm, hàng đêm, dân chơi lắm của nhiều tiền từ các nơi đến tụ tập ca hát, nhảy nhót. Chủ nhân vũ trường luôn hậu đãi Thành Chân một chai Hennessy miễn phí mỗi khi đến vũ trường. Trong khi Mười “đen”, một tay chân thân tín khác của Năm Cam lại phải è cổ mua vé nên rất lấy làm đố kỵ Thành Chân. Gã cho đàn em dò la lên phương án “gỡ bản số giang hồ” của Thành Chân. Nửa đêm, Thành Chân rời vũ trường VIP, nhóm sát thủ liền bám theo. Đến một đọan đường vắng, nhóm sát thủ chặn Thành Chân, chém vào lưng vào vai để gọi là “cảnh cáo”. Liệu thế chỉ có một mình, Thành Chân mang vết thương đến bệnh viện băng bó và im lặng không nói một lời dù biết chắc ai đứng sau chỉ đạo hạ thủ mình. Thế nhưng, cánh đàn em Hải Phòng của Thành Chân, đi đi về về thành phố Hoa Phượng đỏ, đã đem nỗi nhục của riêng Thành Chân kể lại cho “giang hồ đất Cảng” biết. Thành phố Hải Phòng vốn nổi danh là nơi lần lượt mọc lên những tay “chọc trời khuấy nước”, vì vậy khi nghe chuyện kể lại, giang hồ Đất Cảng không dễ chịu nỗi nhục này, quyết tìm kẻ “gỡ số” của “giang hồ đất Cảng” để tính sổ. Ngồi cùng bàn với Cu Lý một tay giang hồ khét tiếng Đất Cảng là 1 tên cùng độ tuổi, vẻ mặt hung ác lầm lì đang “đánh hơi” Mười “đen”. Lúc này một ả đào thân tín của Năm Cam ngồi sà vào lòng Cu Lý vuốt ve mơn chớn. Cu Lý nhìn qua bạn ngầm hỏi ý, gã bạn lắc đầu, mặt vẫn lạnh như băng. Vốn từng trải kinh nghiệm, ả đào này biết ngay có chuyện không ổn, giả lả mấy câu rồi lui luôn ra ngoài báo tin cho Năm Cam. Nghe kể lại đầu đuôi, y tái mặt, biết ngay là có chuyện lớn. Năm Cam bảo “Cu Lý mỗi khi vào Sài Gòn thường đến gặp y để chào xã giao, lần này chúng đến một cách âm thầm, ắt là có vần đề”. Năm Cam với sự nhạy bén bẩm sinh, đoán ra ngay Cu Lý muốn gì. Suy nghĩ một lúc, Năm Cam gọi điện thoại cho Mười “đen” cau mày gằn giọng ra lệnh cho gã đàn em về nhà nằm thủ thế. Mười “đen” hốt hoảng biết có chuyện nên hỏi dồn qua điện thoại nhưng Năm Cam không trả lời. Năm Cam bước vào phòng karaoke, cười xã giao. Thấy ông trùm xã hội đen miền Nam đột ngột xuất hiện, hai gã giang hồ Hải Phòng vội đứng dậy đón tiếp. Năm Cam vờ trách móc “Hai chú vào chơi sao không nhắn anh một tiếng, lỡ tụi nhỏ có gì thất thố, anh biết ăn nói làm sao với nhau?”. Đưa mắt nhìn nhau ngầm hội ý, sau phút im lặng, Cu Lý lên tiếng “Em xin giới thiệu với anh Năm đây là Hùng “tót”, bạn thân của em, bây giờ đang sống ở Anh Quốc về Việt Nam chơi”. “Hân hạnh được biết chú Hùng!”, Năm Cam vừa nói vừa đưa tay ra bắt. Sau vài ly xã giao, Năm Cam vào đề “Nghe tụi nhỏ báo lại hình như chú Lý có ý tìm thằng Mười?”. Đắn đo một lúc, Cu Lý nói toạc “Nói thật với anh Năm, chuyện của bọn em với thằng Mười “đen”, mong anh đừng xen vào! Danh dự của đất Hải Phòng đâu có thể để cho ai muốn làm gì thì làm! Em nghe mấy đứa em nó bảo thằng Mười này láo lắm”. Vẫn giữ nét mặt thản nhiên, Năm Cam mềm mỏng đỡ lời “Ồ có gì đâu chú ngại anh buồn. Giang hồ va chạm nhau là lẽ thường mà!”. Năm Cam ngồi xuống với lối nói chuyện khôn khéo không khó để moi được hết ruột gan Cu Lý. Năm Cam ôn tồn “Có lẽ các chú hiểu lầm rồi, thằng Mười cũng là thằng biết điều lắm, nếu không, dễ gì anh nhận nó về làm thằng em”. Nhận ra nét mặt chuyển biến trên gương mặt của hai tay anh chị Hải Phòng, Năm Cam biết thành công nên tiếp tục ôn tồn hóa giải hận thù rồi từ lúc nào tước luôn khẩu súng của Cu Lý đang trực nhả đạn. Còn nữa

năm cam kỳ 7